Go Back   :: Diễn Đàn Hồng Ân Sự Sống :: > Quà tặng Cuộc sống > Văn học - Nghệ thuật - Tâm linh

Lời Nhắn Của BQT

Văn học - Nghệ thuật - Tâm linh Giới thiệu những tác phẩm Văn hoc - Nghệ thuật, tâm linh, Phim ảnh Công Giáo...

Các trang khác
NỘI QUI DIỄN ĐÀN

Tìm kiếm nhanh trên diễn đàn:

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 03/11/2009, 04:33 AM   #1
hoavangmaydo
 
Tham gia ngày: Jul 2009
Bài gởi: 1,204
Cảm ơn: 353
Được cảm ơn 3,165 lần trong 951 bài viết
hoavangmaydo is on a distinguished road
Lightbulb Phim Thánh Martin de Porres, Tấm Lòng Nhân Ái


Thánh Martin de Porres, Tấm Lòng Nhân Ái

Cuộc đời Thánh Martin de Porres là một bài ca tuyệt diệu về lòng nhân ái.
Lòng nhân ái không cần có địa vị xã hội cao;
Lòng nhân ái không cần có kiến thức thâm sâu;
Lòng nhân ái không cần có tài năng xuất chúng;
Lòng nhân ái không cần có tiền rừng bạc biển;
Lòng nhân ái chỉ có một điều cần thiết thôi :
một tấm lòng dịu hiền có khả năng chạnh lòng trước mọi nỗi đau,
một tấm lòng rộng mở có khả năng đón nhận người khác,
một tấm lòng nhẹ nhàng để có thể buông mình cho ngọn gió yêu thương,
một tấm lòng khiếm tốn để biết trân trọng con người,
và một tấm lòng tin tưởng sắt son vào tình thương của Thiên Chúa.

Bộ phim “Thánh Martin de Porres, Tấm Lòng Nhân Ái”, mặc dù kịch bản và đạo diễn đã đưa vào một vài chi tiết không đúng với nghi lễ phụng vụ Công giáo và truyền thống lịch sử của Dòng như : áo dòng của các linh mục Đa Minh, nghi lễ khấn…, nhưng bộ phim có thể làm rung lên cung đàn yêu thương trong lòng mỗi người và làm bừng lên sức sống của lòng nhân ái trong cuộc sống hôm nay.
Nguồn: gxdaminh.net
hoavangmaydo hiện giờ offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 2 người cám ơn hoavangmaydo vì bài viết này:
Old 03/11/2009, 04:55 AM   #2
hoavangmaydo
 
Tham gia ngày: Jul 2009
Bài gởi: 1,204
Cảm ơn: 353
Được cảm ơn 3,165 lần trong 951 bài viết
hoavangmaydo is on a distinguished road
Lightbulb Con Chỉ Là Một Tên Mọi Ðen


03 Tháng Mười Một

Con Chỉ Là Một Tên Mọi Ðen


Hôm nay Giáo Hội kính nhớ thánh Martinô Porres.

Nhắc đến thánh nhân, người ta thường liên tưởng đến những ơn lạ lùng như xuất thần ngất trí trong khi cầu nguyện, như hiện diện ở hai nơi cùng một lúc, hoặc như có thể trò chuyện và điều khiển cả thú vật. Vị thánh có lòng bác ái cao độ này lại xuất thân từ một hoàn cảnh vô cùng bi đát và đắng cay.

Là con của một thiếu nữ da đen đã từng bị đem bán làm nô lệ vào một nhà quý tộc người Tây Ban Nha, Martinô đã được vị linh mục Rửa Tội ghi trong sổ bộ của giáo xứ là "con không cha". Quả thật, con không cha như nhà không nóc. Martinô đa lớn lên trong cảnh thiếu vắng tình cha mãi cho đến năm 8 tuổi. Nhưng sau khi được chính thức thừa nhận không bao lâu, thì người cha lại bỏ rơi gia đình. Một lần nữa, cậu bé Martinô lại rơi vào cảnh khốn khổ như đa số các em bé nghèo của thành phố Lima, Pêru vào giữa thế kỷ thứ 16.

Nhưng cảnh nghèo ấy đã không gieo vào lòng cậu bé mang hai dòng máu này chút đắng cay nào. Trái lại, cậu tiếp nhận mọi biến cố xảy đến trong cuộc sống như một thách đố, như một ân sủng.

Năm 12 tuổi, Martinô đã được học nghề hớt tóc và đôi chút xảo thuật của ngành giải phẫu. Vừa hành nghề như một người thợ hớt tóc, vừa như một y tá, Martinô đã đem hết sự hăng say và tận tụy của mình để phục vụ những người nghèo đồng cảnh ngộ.

Nhưng nhận thấy chỉ có thể sống trọn Ðức Ái trong một tu viện, Martinô đã đến gõ cửa một nhà dòng Ðaminh để xin được làm trợ sĩ trong nhà? Bí quyết nên thánh của thầy Martinô là sám hối cầu nguyện và phục vụ, nhất là phục vụ trong những công việc vô danh nhất. Lần kia, nhà dòng mang nợ đến độ không thể bảo đảm được các nhu cầu của các tu sĩ, thầy Martinô đã đến thưa với Bề trên như sau: "Thưa cha, con chỉ là tên mọi đen. Xin hãy bán con đi".

Sẵn sàng hy sinh mạng sống của mình cho người khác, thầy Martinô cũng luôn nhận tất cả phần lỗi về mình.

Ôn lại gương hy sinh, cầu nguyện và bác ái của thánh Martinô, không những chúng ta chỉ chạy đến xin ngài bầu cử trong những lúc gặp gian nan thử thách, nhưng quan trọng hơn cả vẫn là lòng tin thác vào Chúa quan phòng của thánh nhân mà chúng ta cần học hỏi, nhất là trong giai đoạn gặp khó khăn này.

Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi con người. Ðó phải là niềm xác tín của chúng ta. Một Thiên Chúa quan phòng là Ðấng có thể biến tất cả những đắng cay, buồn phiền, thất bại, khổ đau trong cuộc sống con người thành khởi đầu của một nguồn ơn cao quí hơn. Cũng như loài ong chỉ rút mật ngọt từ bao nhiêu vị đắng cay của cánh hoa, cũng thế, người có niềm tin luôn có thể rút tỉa được những sức đẩy mới từ những thất bại rủi ro trong cuộc sống. Thánh Martinô đã không hận đời đen bạc vì bị người cha bỏ rơi, mà trái lại xem đó như một dịp may để cảm thông, để học hỏi và để phục vụ người khác hữu hiệu hơn. "Hạt lúa rơi xuống đất có mục nát đi mới trổ sinh được nhiều bông hạt". Ðó là định luật của cuộc sống. Thập giá trong cuộc sống thường là khởi đầu và cơ may cho một vươn lên cao hơn.

Chúng ta thường chạy đến khẩn cầu với thánh Martinô trong cơn hoạn nạn thử thách, chúng ta cũng hãy noi gương ngài để phó thác cho Tình Yêu quan phòng của Chúa, và nhất là xin Ngài cũng giúp chúng ta luôn biết lấy Tình Thương để thắng vượt những ngược đãi của người đời, cũng luôn biết sẵn sàng phục vụ và phục vụ bằng chính mạng sống của mình.
Nguồn: gxdaminh.net
hoavangmaydo hiện giờ offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên đã cám ơn hoavangmaydo vì bài viết này:
Old 03/11/2009, 04:59 AM   #3
hoavangmaydo
 
Tham gia ngày: Jul 2009
Bài gởi: 1,204
Cảm ơn: 353
Được cảm ơn 3,165 lần trong 951 bài viết
hoavangmaydo is on a distinguished road
Lightbulb LÒNG NHÂN HẬU CỦA THIÊN CHÚA QUA CUỘC ĐỜI THÁNH MARTINÔ


LÒNG NHÂN HẬU CỦA THIÊN CHÚA QUA CUỘC ĐỜI THÁNH MARTINÔ


(Lc 10, 29-38)


Sống ở đời, ai ai cũng có lúc tối lửa tắt đèn, có lúc lá rách cần lá lành, có lúc chị ngã em nâng. Sống ở đời, ai ai mà không cần tới tình yêu?! Nhưng ít người thực hiện tình yêu. Hay nếu có, chỉ vỏn vẹn trong một khung cảnh gia đình, một lũy tre xanh, hay một nhóm, một tổ chức nào đó mà thôi. Cho nên, cũng vì vậy mà cuộc sống mất đi nhiều nguồn vui.
Mến Chúa yêu người là điều răn căn bản và quan trọng nhất trong đạo Công giáo; và, yêu người như mình ta vậy cũng là câu mà ta thuộc lằm lòng (x. Lc10,27). Thế nhưng, ai là người thân cận, ai là tha nhân mà tôi phải yêu mến?

Câu hỏi trên cũng là điều mà vị luật sĩ muốn đặt ra để chất vấn Chúa Giêsu. Thay vì trả lời, Chúa Giêsu kể ra một câu chuyện, mời gọi vị luật sĩ và cả chúng ta nữa, cùng suy gẫm và rút ra bài học cho riêng mình.

Có lẽ, đối với chúng ta, dụ ngôn người Samari nhân hậu quá quen thuộc. Nhưng dù sao, chúng ta cũng hãy thử lý giải thái độ của ba người khách bộ hành trong câu truyện này. Đối với vị luật sĩ và tư tế, họ đã bỏ mặc người bị nạn bên đường. Và dù cho họ có phân bua thế nào đi nữa, thì họ cũng để lộ ra một lý do duy nhất khi làm ngơ trước nạn nhân, đó là: sự dửng dưng, thiếu tình thương thật sự. Họ đã giới hạn tình thương của mình vào những người ruột thịt, bà con thân thuộc. Có lẽ, hầu hết chúng ta để ý đến người Samari mà Chúa Giêsu muốn đưa ra để làm gương cho chúng ta. Quả thật, khi thấy người bị nạn bên đường, anh đã không do dự để xem nạn nhân có phải là anh em, bà con với mình hay không. Anh chỉ biết trước mặt mình là một người bị nạn đang cần sự giúp đỡ. Anh đã ra tay bất chấp mọi phiền hà có thể đến: mất thời gian, tiền bạc, an toàn cá nhân…
Trở lại câu hỏi của vị luật sĩ – dù thành tâm hay ác ý – đã được Chúa Giêsu trả lời bằng một câu truyện minh họa cho giáo lý của Ngài: Yêu thương không giới hạn. Đối tượng yêu thương là tất cả mọi người, nhất là những ai đang đau khổ, bệnh tật, gặp khó khăn trong cuộc sống…

Hơn nữa, câu truyện được kết thúc bằng lời chất vấn lương tâm: thay vì xem ai là người anh em của mình, thì ngược lại, ta phải làm gì để trở nên người anh em thật sự của người khác(x. Lc 10,36). Mẹ Têrêxa Calcutta khi giúp đỡ những người đau yếu bệnh tật, Mẹ không xét “lý lịch”, xem ai là người anh em, chị em của mình, nhưng Mẹ đã ôm ấp, đón nhận tất cả. Trái lại, Ngôn sứ Giôna, ông muốn tránh không đi đến thành Ninivê tội lỗi như lời Chúa truyền. Có lẽ, vì ông không thấy mình có trách nhiệm góp phần cứu thoát những người dân thành Ninivê; nhưng Thiên Chúa đã bắt ông trở lại với anh em, chị em của mình, để làm phúc cho họ bằng việc rao giảng lòng thống hồi(x.Giô-na 1.2).

Hôm nay, Giáo hội hoàn vũ, và đặc biệt Dòng Anh Em Giảng Thuyết mừng kính thánh Máctinô Porét. Thánh nhân nổi tiếng với lòng khiêm nhường và bác ái. Tình thương của Máctinô đã dành hết cho mọi người, không ai bị bỏ xót trong trái tim của Ngài; ngay cả những thú vật ngoài đồng cũng được Ngài yêu thương, quan tâm. Thật là tấm gương huy hoàng về đức bác ái!
Để có được như vậy, thánh nhân đã sống gắn bó với Chúa, vì chỉ có Thiên Chúa là tình yêu (x.Ga 4,8). Ngài rất yêu mến Chúa Giêsu Thánh thể và sùng kính kinh Mân côi. Cùng với việc cầu nguyện liên lỉ, tuân giữ các lời khuyên phúc âm và sống khổ chế, đã giúp Ngài có một đời sống nội tâm sâu sắc gắn kết Ngài với Thiên Chúa. Từ đó, Ngài mờ lòng phục vụ tha nhân cách nhiệt thành, vô vị lợi.

Quả thật, cuộc sống của Thánh Máctinô đã phác họa hình ảnh Chúa Giêsu nhân hậu. Và Thiên Chúa cũng thể hiện những kì công, lòng thương xót nơi Thánh Máctinô , một con người bình thường như bao người.
Trong cuộc sống hôm nay, đứng trước bao nỗi đau của đồng loại, chúng ta không nên dửng dưng. Trái lại, chúng ta hãy yêu thương và giúp đỡ những anh em xấu số đó. Đối với tha nhân, chúng ta hãy tự hỏi: tôi phải hành xử thế nào? Theo gương người Samari hay luật sĩ và tư tế?

Phần chúng ta, biết bao lần bị tội lỗi làm tổn thương. Nhưng Chúa Giêsu, hình ảnh người Samari nhân hậu, luôn đoái thương, băng bó, tha thứ, và phục hồi sức khỏe cho ta bằng sự sống của Ngài.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con luôn biết khiêm tốn và sốt sắng tham dự tiệc Lời và Thánh thể mỗi ngày, để chúng con có đủ sức mạnh, sự sáng suốt để hành động như người Samari hôm nay.
Nguồn: gxdaminh.net
hoavangmaydo hiện giờ offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên đã cám ơn hoavangmaydo vì bài viết này:
Old 03/11/2009, 05:06 AM   #4
hoavangmaydo
 
Tham gia ngày: Jul 2009
Bài gởi: 1,204
Cảm ơn: 353
Được cảm ơn 3,165 lần trong 951 bài viết
hoavangmaydo is on a distinguished road
Lightbulb Ngày 3-11: Thánh Martinô De Porres, tu sĩ

Ngày 3-11: Thánh Martinô De Porres, tu sĩ
T2, 02/11/2009 - 19:04


Năm 1579 là niên biểu ghi nhớ ngày sinh ra của Martinô ở Lima, Pêru con của một người mẹ da đen và của một người cha hiệp sĩ và năm 1639 là niên biểu ghi nhớ ngày qua đời của thánh nhân. Sáu mươi năm giữa hai niên biểu này là khoảng thời gian Martinô tiến tới miền ánh sáng, trong sự khiêm tốn và hiến mình trọn vẹn để phục vụ các bệnh nhân. Cuộc tình của cha mẹ Ngài không suông sẻ lắm, vì màu da của mẹ Ngài đã đưa đến những hất hủi không những cho bà mẹ mà còn cho cả những đứa con xấu số của bà nữa.

Nhưng hoàn cảnh đen tối ấy, Martinô lại coi như nén bạc trao tay để Ngài sinh lời, thành bông hoa khiêm tốn tuyệt vời. Hồi còn là một thiếu niên, Martinô đã chứng tỏ lòng bác ái đấy khiêm tốn phục vụ của mình. Hôm ấy khi theo chị mang thức ăn cho gia đình, Ngài nghe thấy tiếng rên rỉ của một bà lão người da đỏ. Dừng lại Ngài kinh hãi khi thấy một người lính Tây Ban Nha đang hành hạ lão. Đầy thương cảm, cậu thiếu niên Martinô cúi xuống lão già người da đỏ. Nhưng ông thù ghét cự tuyệt:
- Thằng nô lệ... mày đen đủi. Bọn da đen tụi mày là kẻ thù của dân da đỏ.

Nhưng người thiếu niên da đen này đã không bỏ cậu đi. Cậu nói chuyện với lão già da đỏ cách dịu dàng đến nỗi lão đã thú nhận là ba ngày rồi không ăn thứ gì vào bụng lại chẳng có con cháu gì cả. Martinô đã khóc và đưa tất cả thực phẩm cả ngày đã mua được cho lão già.

Vào thời đó, chỉ cần học một chút nghề cạo gió, cắt lể như Martino đã học thì đã được coi là đủ để chữa nhiều loại bệnh, nhưMartinô đã săn sóc các bệnh nhân. Và các con bệnh có thể là loài người hay loài vật, bởi vì mọi loài đau khổ đều có quyền được người bạn da đen này khiêm tốn tận tình săn sóc. Ngài đã chữa lành một con gà tây gẫy giò. Người ta còn nói rằng: Ngài đã làm cho nhiều con vật sống lại.

Vào tuổi 15, Ngài nhập dòng Đaminh như một thầy dòng ba. Thầy thích làm những việc khiêm tốn đến độ đã được biệt danh là “thầy chổi”. Tại nhà dòng Đức Bà Mân Côi, Ngài vẫn tiếp tục nghề thuốc của mình với một đức ái nhẫn nại vô bờ, như là một y tá của nhà dòng. Ngài kín múc sức mạnh trong kinh nguyện và khổ hạnh, vừa dấu mình làm việc và lần hạt Mân côi, thức đêm để cầu nguyện rồi ngủ trên cái cáng dùng khiêng xác chết. Trong dòng Ngài cũng vẫn tiếp tục lấy tình yêu để đáp lại những bất công. Một bệnh nhân giận dữ với Ngài, nhưng Ngài đã êm ái nói với họ:

- Anh giận dữ phải lẽ lắm, nhưng cơn giận có thể gia tăng cơn bệnh của anh. Hãy dùng món ăn anh thích này đi và tôi thoa bóp chân cho anh.

Ngài không hề bất nhân, nhưng lại càng lo lắng săn sóc nhiều hơn cho những người tỏ ra độc ác bất công như Ngài.
Martinô đã từ chối không lãnh chức linh mục để có thể tiếp tục làm đày tớ mọi người. Để thưởng lòng trong trắng, đức bác ái và sự khiêm tốn, Thiên Chúa đã ban cho Ngài ơn chữa bệnh, nói tiên tri và làm nhiều phép lạ. Ngài qua đời trong hương thơm thánh thiện năm 1639. Cuộc điều tra phong thánh cho Ngài đã sớm khởi sự từ năm 1657, nhưng mãi 200 năm sau, năm 1837, Đức Giáo Hoàng Grêgôriô XVI mới phong Ngài lên hàng chân phước và 100 năm sau nữa, ngày 6 tháng 5 năm 1962, Đức Giáo Hoàng Gioan XXIII mới phong Ngài lên bậc hiển thánh. Hương thơm thánh thiện của Ngài quả là không thể tan loãng theo thời gian.
Nguồn: tgptphcm
hoavangmaydo hiện giờ offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên đã cám ơn hoavangmaydo vì bài viết này:
Old 03/11/2009, 05:15 AM   #5
hoavangmaydo
 
Tham gia ngày: Jul 2009
Bài gởi: 1,204
Cảm ơn: 353
Được cảm ơn 3,165 lần trong 951 bài viết
hoavangmaydo is on a distinguished road
Lightbulb Thánh Martin Người Nghèo


3-11
Thánh Martin Người Nghèo
(1579-1639)

Hàng chữ thật lạnh lùng "không có cha" được ghi trong hồ sơ rửa tội, và danh từ "con lai" hay "vết tích cuộc chiến" là cái tên ác nghiệt mà những người "thuần chủng" gán cho những người mang hai dòng máu. Như bao người khác, Martin đã có thể trở nên một người cay đắng, nhưng ngược lại, ngay từ còn nhỏ Martin đã có lòng thương người đặc biệt, nhất là những người nghèo và bị xã hội khinh miệt.

Ngài là đứa con bất hợp pháp của một nhà quý tộc Tây Ban Nha ở Lima, Peru và một phụ nữ Panama. Thánh Martin giống mẹ nên có nước da ngăm đen, và điều này làm cha ngài khó chịu, do đó mãi tám năm sau ông mới chịu nhận Martin là con. Sau khi sinh đứa thứ hai, ông bỏ rơi gia đình. Martin lớn lên trong cảnh nghèo nàn, thuộc giai cấp bần cùng của xã hội Lima.

Lúc 12 tuổi, mẹ ngài cho theo học nghề cắt tóc và giải phẫu, nên ngoài việc cắt tóc, ngài còn biết cách lấy máu (sự chữa trị rất phổ thông thời ấy), biết chăm sóc vết thương và biết chích thuốc.

Sau vài năm hành nghề, Martin xin vào dòng Ða Minh làm "người giúp việc," vì ngài cảm thấy không xứng đáng để làm thầy dòng. Sau chín năm, gương mẫu đời sống cầu nguyện và hãm mình, bác ái và khiêm nhường của ngài khiến cộng đoàn phải yêu cầu ngài khấn trọn. Ngài cầu nguyện hằng đêm và sống khắc khổ; công việc hàng ngày của ngài là chăm sóc bệnh nhân và người nghèo. Ngài coi mọi người như nhau, bất kể mầu da, sắc tộc hay địa vị xã hội. Ngài là cột trụ trong việc thành lập cô nhi viện, chăm sóc người nô lệ từ Phi Châu và trông coi việc bố thí của nhà dòng. Ngài trở nên nổi tiếng trong nhà dòng cũng như ngoài thành phố, dù đó là vấn đề "chăn màn, quần áo, đèn nến, bánh kẹo, phép lạ hay lời cầu nguyện!" Khi nhà dòng bị nợ quá nhiều, ngài nói với cha bề trên, "Con chỉ là một đứa con lai nghèo hèn. Cha hãy bán con đi. Con là sở hữu của nhà dòng. Hãy bán con đi để trả nợ."

Ngoài những công việc hàng ngày như nấu ăn, giặt giũ và chăm sóc bệnh nhân, Thiên Chúa còn ban cho ngài những ơn sủng đặc biệt: được xuất thần bay bổng trên không, căn phòng rực sáng khi ngài cầu nguyện, ơn lưỡng tại (ở hai nơi cùng một lúc), ơn hiểu biết cách lạ lùng, ơn chữa bệnh và chế ngự các thú vật cách tài tình. Lòng bác ái của ngài còn nới rộng đến các thú vật ở ngoài đồng hay chó mèo trong phố và ngay cả chuột bọ trong bếp.

Nhiều tu sĩ thời ấy coi ngài như vị linh hướng, nhưng ngài vẫn tự coi mình là "người nô lệ nghèo hèn." Ngài còn là bạn của Thánh Rosa ở Lima. Ngài từ trần ngày 3-11-1639.

Lời Bàn

Kỳ thị chủng tộc là cái tội mà hầu như không ai muốn thú nhận. Cũng như sự ô nhiễm, đó là "cái tội của thế giới", là trách nhiệm của mọi người nhưng không ai muốn nhận lỗi. Không ai xứng đáng là quan thầy của sự tha thứ và sự công bằng Kitô Giáo cho bằng Thánh Martin của Người Nghèo.

Lời Trích

Trong buổi lễ phong thánh (6-5-1962), Ðức Giáo Hoàng Gioan XXIII đã có lời nhận xét về Thánh Martin như sau: "Ngài đã tha thứ lỗi lầm của người khác. Ngài đã quên đi những xúc phạm thật cay đắng, vì cho rằng ngài đáng phải phạt vì những tội lỗi của chính mình. Ngài cố gắng hết sức để đền bù các lỗi lầm ấy; ngài an ủi bệnh nhân một cách trìu mến; ngài cung cấp thực phẩm, quần áo và thuốc men cho người nghèo; ngài giúp đỡ các nông dân và người da đen, cũng như những người mang hai dòng máu mà thời ấy thường coi là nô lệ: do đó ngài xứng đáng với cái tên mà người ta thường gọi là 'Martin Nhân Hậu.'"
Nguồn: nguoitinhuu
hoavangmaydo hiện giờ offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên đã cám ơn hoavangmaydo vì bài viết này:
Trả lời


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quuyền Hạn Của Bạn
Bạn không được gửi bài mới
Bạn không được gửi bài trả lời
Bạn không được gửi kèm file
Bạn không được sửa bài

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


giờ GMT +7. Bây giờ là 03:12 AM.
Powered by: vBulletin 3.8.2 Copyright ©2000-2014, Jelsoft Enterprises Ltd.

Website xem tốt nhất ở độ phân giải 1024x768, trình duyệt Firefox 1.5 và Internet Explorer 7 hoặc các phiên bản mới hơn.